Núi Dinh Một thời oai hùng
Núi Dinh Một thời oai hùng
Theo các tài liệu thì núi Dinh có hình cánh cung, chạy dài theo hướng Đông Nam - Tây Bắc. Đỉnh cao nhất là núi Ông Trịnh (trên 500m), phần còn lại thoải dần về hai phía. Đầu thế kỷ XX, ở đây là rừng nguyên sinh, với thảm thực vật nhiệt đới rất đa dạng. Dưới những tán rừng già là nơi cư trú của nhiều loài động vật.
Lợi dụng địa hình hiểm trở ở đây, cuối năm 1952, Thị ủy Bà Rịa đã bí mật chuyển căn cứ hoạt động từ rừng Sác, xã Long Sơn về núi Dinh. Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, núi Dinh là cơ sở an toàn che chở cho các đơn vị vũ trang của thị xã Bà Rịa, huyện Châu Đức, Thị ủy Bà Rịa, Tỉnh ủy, Tỉnh đội Bà Rịa - Long Khánh… Từ căn cứ núi Dinh, những đội quân bất chợt tập kích vào các hang ổ của địch ở Nhà Tròn, cầu Long Hương, cầu Thủ Lựu, Trung tâm huấn luyện Vạn Kiếp… nhiều lần làm cho quân địch phải kinh hồn, bạt vía.
Căn cứ núi Dinh trải dài trên một diện tích rộng (khoảng 60km2), có địa hình phức tạp, hiểm trở, địch biết nhưng không thể nào tìm được nơi hoạt động cụ thể của lực lượng cách mạng. Có thể nói, mỗi hốc đá, mỗi lùm cây, một bờ suối đều tạo điều kiện thuận lợi cho các cán bộ, chiến sĩ ta lập nên những kỳ tích anh hùng. Năm tháng qua đi, những địa danh như: Hang Tổ, Hang Dây Bí, Hang Mai, Bưng Lùng, Chùa Diệu Linh, Hang Dơi… vẫn mãi mãi ghi nhớ những chiến công, những kỳ tích hào hùng của quân và dân ta.
0 nhận xét